Ông trời bắt tôi bị bệnh tim, nhưng tôi sẽ không chết vì nó

Nếu bạn là người vừa bị chẩn đoán mắc bệnh tim và đã từng chứng kiến mẹ đẻ, anh trai qua đời vì căn bệnh này, bạn sẽ cảm thấy như thế nào? Đối với cô Loan, nó không khác gì một “bản án tử hình”…

Hoang mang, lo sợ vì sống trong bệnh tật là những gì cô Nguyễn Thị Diệu Loan (sinh năm 1948, ngụ tại 63B, ngõ 58, Đào Tấn, Hà Nội) đã phải trải qua khi biết mình mắc bệnh tim vào năm 2009. Thế mà giờ đây nhờ tìm được giải pháp hỗ trợ tốt, bà Loan như lại sống thêm một lần nữa, được ra ngoài giao lưu với bạn bè, ngủ ngon mỗi đêm, được khỏe mạnh vui sống tuổi già… Nhưng mấy ai biết để đạt được sức khỏe như ngày nay, bà đã phải nỗ lực đến mức nào!

Gian nan tìm cách thoát khỏi bệnh tim
Cô Loan vốn là một người hướng ngoại, thời còn trẻ, cô rong ruổi khắp nơi theo đoàn văn công đi biểu diễn kịch nói. Thế mà đến một ngày, cuộc đời cô bỗng nhiên thay đổi…

“Đầu năm 2009, bỗng dưng tôi bị mệt, hồi hộp và lên cơn đau ngực, tôi có cảm giác rất sợ nhưng không biết sợ điều gì. Đi khám tại Bệnh viện Tim Hà Nội và Bệnh viện Bạch Mai, bác sỹ nói tôi bị bệnh tim thiếu máu cục bộ do hẹp mạch vành, hẹp 50% cơ đấy”.

Cô Loan chia sẻ “làm sao mà không sợ được, khi mà chính bản thân tôi đã chứng kiến mẹ đẻ và anh trai mất vì bệnh tim. Nghĩ đến những cơn đau nhói ở ngực, tôi lại càng ám ảnh, không biết rồi mình sẽ ra sao, liệu có giống như mẹ và anh trai hay không…”

“Nhưng rồi may mắn đã mỉm cười với tôi…”
Sau một thời gian điều trị, bệnh của cô Loan vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm, thậm chí, bác sỹ còn nói rằng trước sau gì cô cũng phải phẫu thuật đặt stent mạch vành với chi phí tốn kém.

Ấy vậy mà bệnh tim của cô Loan không diễn ra như bác sỹ đã dự đoán. Cho tới tận bây giờ, cô vẫn không phải làm bất kỳ một ca phẫu thuật nào cả, trái tim dường như cũng đã “yên ổn hơn”.

“Nhiều người hỏi vì sao mấy năm trở lại đây tôi khỏe thế, thậm chí còn chẳng ai tin tôi bị bệnh tim. Lần gần đây nhất đi khám thì bác sỹ nói mạch vành của tôi chỉ còn bị hẹp 30% thôi, huyết áp cũng đã ổn định nhưng không được bỏ thuốc”, cô cười, giọng sảng khoái hơn bao giờ hết.

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *